Lịch sử Hoàng gia Anh 7: Huynh đệ tương tàn, dân đen hứng chịu nội chiến

Khi William người chinh phục qua đời, ông giao phần Normandy cho con trai cả là Robert và nước Anh cho người con thứ hai là William hay còn gọi là Rufus. Trong tiếng Latin, Rufus có nghĩa là màu đỏ vì ông này có mái tóc đỏ và khuôn mặt cũng đỏ nốt.

Khi Robert đi đánh những người Hồi Giáo ở Đất Thánh, ông này giao cho em trai cai trị nốt Normandy. Gì thì gì, chuyện cai trị Anh và Normandy cũng là chuyện nhà.

Bức “William Rufus” vẽ trước năm 1626, không rõ tác giả

Ít lâu sau, William Rufus đi săn và trúng tên…chết. Vì ông này chưa kết hôn nên không có người nối dõi. Lúc này, Robert cũng đang trên đường về Normandy. Em của hai ông này là Henry thấy rằng nếu muốn chiếm ngai vàng nước Anh thì phải hành động ngay và luôn, ông bèn đi đến Winchester để đứng tên các tài sản của nhà vua, sau đó đến Westminter và chính thức lên ngôi.

Tất nhiên, Robert nổi đóa vì chuyện này và chuẩn bị để tấn công, nhưng mỗi chuyện chuẩn bị không thôi cũng mất cả năm trời.

Giới quý tộc Norman ở Anh phải chọn giữa Henry và Robert. Chuyện này cũng chẳng dễ dàng gì bởi ông nào cũng sở hữu đất đai ở Normandy. Rốt cuộc thì họ đứng về phía Henry bởi ông này đang ở London với mũ miện trên đầu. Chuyện tấn công của Robert thất bại thảm hại nên ông này đành nhận tiền bồi thường và trở về Normandy. Tuy nhiên Henry muốn nhiều hơn thế. Năm 1106 Henry tấn công Normandy và bắt sống Robert. Normandy và nước Anh lại về cùng một chủ.

Mục tiêu lớn nhất của Henry I là cả Anh và Normandy sẽ vào tay con trai mình. Ông dành cả cuộc đời mình để chống lại đám quý tộc Pháp muốn chiếm Normandy từ tay ông. Nhưng năm 1120, đứa con trai duy nhất của
Henry bị chết đuối. Trong suốt 15 năm sau đó; Henry hi vọng sẽ có được một đứa con trai nữa nhưng rốt cuộc phải chấp nhận sự thật rằng con gái Matilda của mình sẽ là người kế vị duy nhất. Henry gả Matilda cho Geoffrey
Plantagenet – một quý tộc bự ở Pháp. Geoffrey lại là người kế vị Anjou – 1 vùng lớn và quan trọng ở miền Tây Nam Normandy. Henry mong rằng nhờ cuộc hôn nhân này; đất đai của gia đình sẽ được mở rộng thêm, ông ép các quý tộc của mình hứa phải chấp nhận Matilda khi ông qua đời. Tuy nhiên, ông bố vợ và ông con rể cãi nhau to và chẳng bao lâu sau Henry qua đời. Ngai vàng không biết vào tay ai.

Tranh vẽ vua Henry I không rõ tác giả năm 1620

Lúc này thì những người thừa kế hợp pháp đều không có mặt ở Anh: Matilda thì ở tận Anjou còn cháu trai của Henry là Stephen thì đang ở Boulogne – cách Anh một ngày đường. Như Henry đã làm trước đây, Stephen nhanh chóng đến Anh để giành ngôi báu. Và cũng như trước đây; giới quý tộc lại ở giữa hai con đường: chọn Stephen người đang ở Anh hay Matilda người đã cãi cọ với cha mình và vẫn đang ở Pháp. Đa số chọn Stephen. Người ta cho rằng ông “giỏi chuyện chiến sự nhưng dốt ở hầu hết các mặt trận khác”.

Bốn năm sau, Matilda xâm chiếm nước Anh. Cuộc nội chiến đã làm nước Anh điêu tàn và kiệt quệ nhưng không bên nào thắng bên nào nên cuối cùng, hai bên đi đến một thỏa hiệp: Stephen vẫn giữ ngai vàng nhưng con
trai của Matilda là Henry sẽ là người kế vị. May mắn cho nước Anh là ngay năm sau: Stephen qua đời, và nước Anh và những vùng đất ở Pháp lại một lần nữa có cùng một chủ. Con trai của Matilda là Henry lên ngôi, được biết đến là Henry II.

Phải mất rất nhiều năm, nước Anh mới vực dậy từ cuộc nội chiến. Thời đó, có người đã viết rằng “Chúa trời và các thiên thần của ngài đã ngủ trong 19 mùa đông dài đằng đẵng.”